cảm nghĩ về người thân ông bà cha mẹ

Đề bài :Cảm nghĩ về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…)Cảm nghĩ về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…)Cảm nghĩ về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…)Thế mà đã hai năm kể từ ngày ông ra đi, nhanh thật, Thời gian không thể xóa đi kỉ niệm về Tìm hiểu thêm về tình cảm gia đình, các em không nên bỏ qua những bài văn nghị luận đặc sắc khác như: Nghị luận xã hội: Trách nhiệm của con cái đối với cha mẹ, Nghị luận xã hội về tình cảm giữa cha mẹ và con cái, Nghị luận xã hội về tình mẫu tử, Suy nghĩ của Cảm nghĩ về người thân: bà ngoại. Bà em đã gần 70 tuổi. Dáng bà cao và tóc vẫn còn đen lắm. Bà luôn quan tâm đến em từ bữa ăn đến giấc ngủ. Sáng nào bà cũng dạy sớm chuẩn bị bữa sáng cho em, hôm thì cơm rang, hôm lại xôi hoặc bánh mì. Buổi trưa, bà lại nấu ăn H5 Ffcredit. Đề bài Biểu cảm về người thân, cảm nghĩ về người thân trong gia đình, biểu cảm về người thân của em, biểu cảm về người thân mà em yêu quý. “Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Ba mẹ luôn là những người thân quan trọng nhất đối với mỗi người, và với em cũng vậy. Tình cảm dành cho mẹ có thể rõ ràng hơn nhưng đối với ba, em cũng dành cho ba những tình cảm sâu đậm hệt như thế. Biểu cảm về cha văn lớp 7 Ba em năm nay đã ngoài ba mươi lăm tuổi. Ba khá cao lớn, da ba ngăm đen do ba phải làm việc vất vả, gánh vác trách nhiệm nặng nề của một người đàn ông phải chăm lo cho gia đình. Cũng giống như mẹ, ba là một người rất hiền lành. Sau một ngày lao động mệt mỏi, ba vẫn vui vẻ, cười hiền lành khi trò chuyện với vợ và con cái. Nhìn hình ảnh bình yên đó, hiếm ai nghĩ được rằng trong công việc, ba đã làm lụng nặng nhọc như thế nào. Khi trời mới tờ mờ sáng, ba đã ra công trường làm việc, bất chấp nắng gió, không ngại bệnh đau, ba vẫn cố gắng làm việc không một ngày ngơi nghỉ đến tận tối mịt mới về nhà. Nhìn những giọt mồ hôi đầm đìa trên gương mặt phúc hậu và tấm lưng rộng lớn của ba, trong em trào dâng một tình yêu thương và kính trọng mãnh liệt dành cho người đàn ông trụ cột của gia đình mình. Tuy công việc chiếm phần lớn thời gian nhưng ba cũng rất quan tâm tới vợ và con cái. Sau khi đi làm về, ba lại giúp đỡ mẹ làm những công việc lặt vặt trong nhà. Việc học hành của con cái luôn là mối quan tâm hành đầu của ba. Ba ân cần hỏi han tình hình học tập của chị em em, có bài nào không hiểu thì chị em em lại mang ra hỏi ba. Ba như một người thầy tài giỏi vậy, bài tập dù khó đến đâu ba cũng có thể giải được một cách nhanh chóng trước đôi mắt ngưỡng mộ của hai chị em. Ba em quả thật là một người rất tuyệt vời! Ba cũng là một người rất tâm lí với con cái. Mỗi khi đi làm xa nhà, ba lại mua chút quà bánh về làm quà cho các con. Những lúc nhận được món quà giản dị, mộc mạc ấy, em cảm thấy rất vui. Tuy vậy, ba không vì thương con mà nuông chiều các con quá mức. Học hành sa sút hay làm việc gì có lỗi, khiến ba mẹ thầy cô buồn lòng, ba đều gọi tụi em đến mà dạy dỗ, bảo ban bằng một giọng nói rất nghiêm khắc. Những lúc như vậy, khuôn mặt của ba rất buồn bã và thất vọng mà mỗi khi nhớ lại, em luôn cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để ba có thể tự hào về đứa con gái của mình. Ba luôn là người thầy đầu tiên, là tấm gương lớn mà em cố gắng noi theo và học hỏi. Mai sau khi lớn lên, em sẽ trở thành một người có ích cho đất nước để không phụ tấm lòng mong mỏi mà ba mẹ đã kì vọng vào em. Biểu cảm về người ông kính mến Cứ mỗi khi được nghỉ học, em lại mong mẹ chở về nhà ngoại. Bởi nơi đó có một người mà em vô cùng yêu thương và kính trọng. Người đó chính là ông ngoại của em. Biểu cảm về ông của em văn lớp 7 Ông ngoại em năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, ông khá ốm và ngâm do phải làm việc vất vả từ khi còn trẻ. Tuy tóc ông đã ngả bạc nhưng ông còn rất khỏe mạnh, là người chăm sóc chính cho vườn cây sau nhà. Cũng như tóc, râu ông bạc phơ, khẽ rung lên nhè nhẹ mỗi khi ông cười với em. Nếu nhìn vẻ bề ngoài, ông ngoại có vẻ là người khó tính và rất nghiêm nghị. Nhưng đối với con cháu, ông lại là người vô cùng hiền từ và nhân hậu. Ông yêu thương từng đứa cháu của mình, có quà bánh gì ông cũng chia đều cho từng đứa cả. Mỗi độ tết đến, ông lại cẩn thận chuẩn bị từng phong bao lì xì đỏ thắm để mừng tuổi mà chúng em, đứa nào cũng vui sướng khi nhận được món quà ý nghĩa đó từ ông. Do không sống chung với đứa cháu nào nên khi nhà có tiếng cười nói của con trẻ, ông lại trở nên vô cùng vui vẻ. Ông ra vườn, hái những quả ngon nhất, đẹp nhất và cẩn thận gọt vỏ cho con cháu ăn. Nhìn thấy đàn cháu ăn uống ngon lành, ông cũng cười như chính mình đang ăn những món ngon đó vậy. Tuy yêu thương các cháu là thế nhưng bản thân ông cũng là một người có phép tắc và vô cùng nghiêm khắc. Ông rất gọn gàng, sạch sẽ. Nhà cửa luôn được ông quét tước hàng ngày, quần áo thì luôn được giặt sạch sẽ thơm tho. Con cháu đến chơi, bày bừa thì ông lại dọn dẹp rất cẩn thận. Nhưng không vì thế mà ông làm hư chúng em. Ông vẫn dạy dỗ chúng em phải biết dọn dẹp sạch sẽ sau khi chơi xong, do đó chúng em đã học được nhiều thói quen tốt qua những lần về thăm nhà ngoại. Ông cũng rất quan tâm đến việc học hành của các cháu. Cháu nào ngoan, cháu nào gỏi, ông đều biết hết! Những lần có kết quả học hành cuối năm, ông lại mua chút kẹo, chút bánh thưởng cho các cháu, đó như là một niềm động lực thúc đẩy em học hành mỗi ngày. Tuy nhiên, ông cũng rất nghiêm khắc khi em học hành lơ đễnh hay mắc lỗi lầm nghiêm trọng. Những khi như thế, ông lại bảo ban, dạy dỗ em bằng một giọng nói trầm ấm nghiêm nghị và khuyên răn em đừng bao giờ lặp lại những sai phạm đó. Nhờ có ông, em và các anh chị luôn là những đứa con ngoan, những người học trò gương mẫu được mọi người yêu quý. Em rất yêu quý ông ngoại của em. Mỗi khi được nghỉ, em sẽ về thăm ông và kể cho ông nghe em đã cố gắng học hành như thế nào vì em biết, đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà ông nhận được, cũng chính là niềm vui lớn nhất trong cuộc sống của ông. Biểu cảm về người bà hiền hậu Ngày còn bé, bà nội là người bên cạnh em nhiều nhất do ba mẹ thường xuyên đi làm vắng nhà. Có lẽ vậy, bà nội chính là người mà em yêu thương nhất trong gia đình. Biểu cảm về bà của em văn lớp 7 Nội em năm nay khoảng hơn bảy mươi tuổi. Mái tóc nội đã bạc, gương mặt nội đã có nhiều vết nhăn nhưng ánh mắt ấm áp và nụ cười hiền hậu của nội thì không bao giờ thay đổi. Bàn tay nội già nua, nhăn nheo nhưng chính từ đôi bàn tay này đã chăm bẵm, nuôi nấng em khôn lớn như ngày hôm nay. Nội luôn quan tâm tới từng bữa ăn, giấc ngủ của cháu. Khi đi chợ, nội luôn mua cho em khi thì cái bánh, lúc lại cục kẹo. Đến bữa ăn, nội lại nấu những món ăn mà em yêu thích. Khi ba mẹ đi làm chưa kịp về, nội lại dỗ dành em khi ngủ. Bàn tay nội dịu dàng xoa mái tóc em, bảo em là đứa bé ngoan, là đứa cháu mà bà rất mực yêu quý. Em lớn dần lên qua đôi tay phe phẩy chiếc quạt, quạt mát cho em trong những trưa hè oi bức của nội. Em rất thích ngồi vào lòng bà và nghe bà kể những câu chuyện cổ tích. Giọng bà hiền từ và ấm áp quá, mỗi khi kể chuyện nghe hấp dẫn vô cùng. Trong từng câu chuyện, nội lại lồng ghép vào đó những câu chuyện đối nhân xử thế, những bài học về cách làm người mà dạy dỗ em. Nhờ có những câu chuyện của nội mà trên lớp, em luôn đối xử đúng đắn với các bạn, cố gắng học hành chăm ngoan và được mọi người yêu quý. Tuy rất yêu thương em nhưng nội cũng rất là nghiêm khắc. Mỗi khi em bị điểm kém hay làm việc gì có lỗi, nội lại bảo ban em bằng một giọng nói vô cùng nghiêm nghị. Mỗi lần như vậy, nội có vẻ rất buồn và thất vọng, trái nược với khuôn mặt rạng rỡ khi nghe cô khen em lúc đi họp phụ huynh. Em biết nội rất buồn, nên kể từ lúc đó, em không làm việc gì khiến nội phải la rầy nữa vì em biết, mọi việc nội làm cũng chỉ muốn tốt cho em mà thôi. Mỗi khi có ngày nghỉ, em lại giúp nội làm những công việc lặt vặt trong nhà. Khi thì nấu cơm, lúc lại quét nhà,…hay chỉ là ngồi nhổ tóc sâu rồi chuyện trò vui vẻ với nội. Những lúc ấy, em thấy nội vui lắm, tình bà cháu giữa em và nội dường như sâu đậm và bền chặt hơn. Em rất yêu thương nội của em. Em mong nội luôn mạnh khỏe, luôn sống vui vẻ để có thể bảo bọc và che chở em trước những buồn vui trong cuộc sống. Biểu cảm về anh trai lớn lên cùng với em “Dân gian ta có câu ca dao Anh em như thể tay chân Rách lành đùm bọc, đỡ đần có nhau.” Đối với một đứa em gái có một người anh trai, em như càng thấm thía câu nói này hơn. Và hôm nay, em muốn dành những tình cảm chân thật nhất để nói về người anh trai mà em rất mực yêu quý. Biểu cảm về anh trai hay nhất Anh trai em năm nay đã sang tuổi mười chín, lớn hơn em bảy tuổi. Giờ anh đang là sinh viên Đại học nhưng anh vẫn hướng sự quan tâm của mình về đứa em gái như em. Anh có vóc người cao ráo, tính tình hiền lành, lại rất cưng chiều em gái. Mẹ em còn bảo anh yêu thương em như vậy sẽ có ngày em quen mà sinh hư, những lúc thế anh chỉ cười cười rồi xoa nhẹ mái tóc của em. Thấy vậy, mẹ chỉ khẽ thở dài vì mẹ biết, dù có nói gì thì anh cũng không thể thay đổi. Anh đã đi học xa nhà được khoảng hai năm, trong thời gian ấy ngày nào em cũng nhớ anh rồi gọi điện thoại chuyện trò với anh rất nhiều. Có khi, nghe giọng anh vô cùng mệt mỏi nhưng không khi nào anh trách mắng hay cắt ngang cuộc điện thoại cả. Do không tinh ý nên mãi sau này, em mới nhận ra. Khi anh còn ở nhà, vì quá quen với sự yêu thương nên em xem đó là điều hiển nhiên, thế nhưng giờ anh đi học xa, em lại thấy nhớ những kỉ niệm mà anh em đã có cùng nhau. Khi có bài tập khó, anh chính là người gia sư tuyệt vời giúp em hiểu và giải tốt những bài tập được giao. Lúc cả nhà đi vắng, anh lại kiên nhẫn ngồi xem rồi bình luận với em những tập phim hoạt hình mà anh chẳng hề yêu thích…Cứ mỗi lần em nghịch ngợm bị mẹ mắng, hay bị điểm kém, gặp chuyện không vui khi đi học, anh lại là người vỗ về an ủi. Anh thường cho em cái bánh hay cái kẹo, rồi dỗ dành em nín khóc. Tuy vậy, anh cũng rất nghiêm khắc. Nếu em làm sai một việc gì, anh sẽ không bao che mà sẽ dạy bảo em việc gì nên làm và việc gì nên tránh bằng một gương mặt nghiêm nghị. Đối với anh, em lúc nào cũng là một cô bé, dù yêu thương nhưng không được nuông chiều quá mức. Anh vừa cứng rắn, mạnh mẽ, nghiêm khắc như ba, lại có chút gì dịu dàng, hiền hậu từ mẹ nên đối với em, anh chính là người mà em yêu quý nhất trong gia đình. Anh là người gần gũi với em nhất trong gia đình, luôn bên em mỗi khi em ốm đau, bệnh tật. Có lần cả gia đình đi vắng mà em lại sốt cao, anh đã cõng em chạy một quãng đường dài để đến trạm y tế. Nhìn tấm lưng rộng lớn của anh ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt lo lắng đến hoảng sợ, em lại càng thêm yêu quý anh hơn. Nếu không có anh trong lúc đó, có lẽ bệnh tình của em khó lòng mà thuyên giảm. Dù anh có đi học xa nhưng tình cảm anh em vẫn luôn bền chặt. Em hi vọng sau này khi đã lớn lên, anh vẫn luôn bên cạnh để an ủi, giúp đỡ em mỗi khi em gặp khó khăn trong cuộc sống. Còn bây giờ, em chỉ mong muốn anh học thật tốt để có thể trở thành người giúp ích cho đất nước sau này. Biểu cảm về đứa em gái dễ thương Ngay khi mẹ mới sinh em gái, mẹ đã dặn em phải thương yêu em, phải sống theo nguyên tắc “chị ngã em nâng”. Đã tám năm trôi qua, cô em gái bé nhỏ ngày nào của em giờ đây đã khôn lớn và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Biểu cảm về em gái văn lớp 7 Duyên là tên cô em gái mà em rất mực yêu quý, em ấy nhỏ hơn em bốn tuổi nhưng rất thông minh và nhanh nhẹn. Duyên phát triển khá nhanh, giờ chỉ thấp hơn em một cái đầu. Khuôn mặt Duyên vô cùng lanh lợi với cặp mắt đen lay láy và đôi má lúm đồng tiền, mái tóc của em đen dài mượt mà. Ở trên lớp, Duyên là một học sinh chăm ngoan, gương mẫu được thầy yêu bạn quý. Về nhà, Duyên là một đứa con ngoan, một người em chăm chỉ nên cả gia đình ai cũng yêu thương em. Vốn là chị em gái nên em và Duyên rất gắn bó với nhau. Khi đi học, do sơ suất làm bài điểm kém hay có chuyện gì không vui, Duyên lại kể với em bằng một giọng buồn bã. Những lúc như vậy, em lại tìm cách an ủi Duyên bằng những lời lẽ nhẹ nhàng và chân thành. Đôi khi gặp những chuyện quá sức giải quyết, em lại dỗ dành khi Duyên khóc nức nở. Có cái bánh hay cục kẹo gì ngon, em cũng để dành cho em gái và Duyên cũng vậy. Không chỉ có mình em là người an ủi, Duyên cũng rất tâm lí trong chuyện này dù em ấy còn khá nhỏ. Những lúc như vậy, em có cảm giác Duyên mới là chị khi em ấy nhẹ nhàng xoa đầu hay đưa ra những lời khuyên rất đỗi ngây ngô nhưng cũng rất chân thành. Không chỉ khi gặp chuyện buồn, chị em em còn sẻ chia những khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc sống. Sau một ngày học tập, hai chị em cùng trở về, vừa ăn cơm vừa chuyện trò rôm rả. Nào là chuyện hôm nay được cô khen như thế nào, cả lớp hôm đó có trò gì vui…đều được hai chị em kể cho nhau nghe rồi cùng cười vui vẻ. Do chỉ có mỗi Duyên là em gái nên em khá là cưng chiều em, nhiều lúc em làm nũng cái gì thì em cũng chiều em mà cho em cái đó. Nhiều lúc, mẹ nói em làm vậy là đang dạy hư em. Có khi em ngang bướng không chịu nghe lời, bị em mắng thì chị em lại giận dỗi nhau suốt mấy ngày liền. Nhưng sau khi nhận ra sai lầm của mình, em gái em lại bẽn lẽn tới trước mặt xin lỗi và hứa sẽ không tái phạm. Những lúc như thế, em liền tha lỗi và hai chị em lại trở nên thân thiết như chưa hề xảy ra cãi vả. Em rất yêu quý em gái của mình. Em mong rằng chị em em sẽ mãi mãi yêu thương nhau, cùng giúp đỡ nhau vượt qua những lúc buồn vui trong cuộc sống. Tham khảo nhé!!!! Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này. Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ. Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai. Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát. Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy. Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không? Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm. Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài. Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng… Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo. Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn. Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, *****, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta. Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình. 0% found this document useful 0 votes2K views11 pagesDescriptionĐề bài Cảm nghĩ về người thân ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…Cảm nghĩ về người thân ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô… Xem © All Rights ReservedAvailable FormatsPDF, TXT or read online from ScribdShare this documentDid you find this document useful?0% found this document useful 0 votes2K views11 pagesCảm nghĩ về người thân ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…DescriptionĐề bài Cảm nghĩ về người thân ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…Cảm nghĩ về người thân ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô… Xem description You're Reading a Free Preview Pages 6 to 10 are not shown in this preview.

cảm nghĩ về người thân ông bà cha mẹ